Tôi đã làm việc rất chăm chỉ nhưng cuộc sống của tôi vẫn quá tồi tệ và bất lực.
Là một người mẹ, tôi đã thất bại với hai đứa con của mình quá nhiều. Sự nghèo khó của cuộc đời đã buộc tôi phải lựa chọn làm việc để bảo vệ nhu cầu vật chất của mình.
Về vấn đề thể chất, vấn đề học tập, vấn đề giáo dục của trẻ em... khiến tôi rất bức xúc.
Tôi không thể trách con mình ăn không ngon, học hành chăm chỉ; Tôi không thể trách anh ấy vì tính vui tươi và nghịch ngợm.Suy cho cùng, họ cũng chỉ là những đứa trẻ, tuổi thơ nên vô tư. Dù chúng ta có bao nhiêu thói quen xấu thì cũng là do chúng ta, với tư cách là cha mẹ, chưa giáo dục và hướng dẫn chúng đúng cách.Đó là sự lơ là nhiệm vụ của tôi.
Tôi không thể trách bố anh ấy vì đã không chăm sóc tốt cho con cái và không làm gương tốt cho con cái học tập. Dù sao thì ngày nào anh cũng bận rộn với công việc riêng của mình và có rất nhiều bạn gái nam ngày đêm phải ở bên anh. Hơn nữa, đứa trẻ không phải là của một mình anh ta, nên không có lý do gì để anh ta phải tự mình làm hết công việc của mình!
Tôi không thể đổ lỗi cho bà của đứa trẻ. Dù sao thì đứa trẻ cũng là của tôi. Bà đã quá già và phải ở bên con ít nhất 330 ngày một năm. Nó đã rất khó khăn rồi!
Suy cho cùng, mọi vấn đề vẫn nằm ở tôi. Tôi có thể đổ lỗi cho thế giới vì đã có những yêu cầu quá cao đối với phụ nữ?Người trung niên còn tệ hơn chó!
Tôi tràn ngập cảm xúc khi đọc dòng chữ này trong vòng bạn bè của mình. Biết bao phụ nữ trung niên đang trải qua cuộc sống hôn nhân tương tự. Họ làm việc chăm chỉ nhưng không thể chuộc lỗi, họ do dự và bất lực!
Người viết đoạn văn này là bạn cùng lớp của tôi ở trường tiểu học. Cuộc sống hôn nhân của cô không mấy viên mãn. Cô từ nhỏ đã là đứa trẻ bị bỏ rơi.Sau khi tốt nghiệp trung cấp kỹ thuật, cô lang thang ra ngoài. Khi đến tuổi kết hôn, cô tìm được một người đàn ông mà người khác cho là lương thiện và kết hôn. Cô tưởng rằng mình sẽ có người để nương tựa nhưng cô lại đi theo con đường của thế hệ cha mẹ mình.Sau khi kết hôn, cô sinh liên tiếp hai đứa con. Sau khi sinh đứa con thứ hai, cô chọn cách rời quê hương một mình để kiếm tiền phụ giúp gia đình. Những khó khăn của cuộc sống khiến cô kiệt sức nên cô nghĩ ra những lời trước đó để trút bầu tâm sự trong vòng bạn bè. Cô bày tỏ sự cay đắng, thiếu kiên nhẫn với câu nói “Người đàn ông trung niên không bằng chó”.
Có lẽ cô đã từng tưởng tượng về một cuộc sống tương lai hạnh phúc trước khi bước vào hôn nhân, nhưng nó không tốt đẹp như cô tưởng tượng sau khi kết hôn.Hầu hết bạn bè của cô đều phàn nàn về cuộc sống hôn nhân của cô và họ thường phàn nàn về những rắc rối mà đàn ông đã mang đến cho cô.
Tôi cũng thường nghĩ tại sao cuộc sống hôn nhân của cô ấy lại như thế này?Bạn cùng lớp của tôi trước khi lấy chồng luôn là người tự lập, có khả năng sống tốt cho bản thân nhưng sau khi lấy chồng, cuộc sống lại trở nên hỗn loạn, thật đáng tiếc.Có lẽ cuộc sống không như ý này có liên quan rất nhiều đến sự lựa chọn của cô!Về việc lựa chọn kết hôn, cô chỉ nghe theo sự sắp đặt của bố mẹ để kết hôn vì cô đã đến tuổi kết hôn chứ chưa từng yêu ai trước đó.Sau khi kết hôn sinh con đầu lòng, bạn mới thấy chồng mình là người bán hàng rảnh tay, không nên sinh con thứ hai nhanh như vậy. Suy cho cùng, áp lực tài chính khi nuôi hai đứa con lớn hơn một đứa rất nhiều.Nếu chỉ có một đứa con, cô khó có thể sống một cuộc sống tốt đẹp ở nhà, nhưng cô đã chọn con đường thứ hai và rời bỏ quê hương.Khi bạn đời níu kéo, cô ấy mạnh mẽ đến mức đặt gánh nặng kiếm tiền nuôi gia đình lên vai, để chồng không làm việc vất vả, và số phận các con của cô ấy cũng sẽ trở thành những đứa trẻ bị bỏ rơi giống như cô ấy khi còn nhỏ.
Người trung niên còn tệ hơn cả chó. Chính vì mọi sự lựa chọn thiếu sáng suốt của cô trong quá khứ đã gây nên cảnh khốn cùng của cuộc sống ngày nay. Là phụ nữ, cô buộc phải từng bước bước lên cỗ xe cuộc đời, cô phải dũng cảm tiến về phía trước vì gia đình đang trông cậy vào cô sau lưng. Tuy nhiên, từ đầu đến cuối cô lại thiếu quan tâm chứ đừng nói đến việc yêu bản thân mình đúng cách.
Hãy yêu người khác trước và yêu chính mình trước. Là phụ nữ thì nên ích kỷ.Chúng ta phải yêu thương bản thân thật tốt rồi mới quan tâm đến tình hình chung của cuộc sống.Đầu tiên chúng ta phải làm tốt vai trò của mình, thứ hai là chúng ta phải làm vợ, làm mẹ.Nếu bạn đánh mất chính mình vì cuộc sống, bạn sẽ phải sống một cuộc sống kiệt sức.
Những lựa chọn của người khác cũng rất quan trọng, chẳng hạn như chọn lấy ai, sống cuộc sống như thế nào, sau khi kết hôn sẽ có bao nhiêu đứa con... Những lựa chọn này đều nằm trong tay chúng ta, và chúng ta không được dễ dàng thực hiện hay thỏa hiệp vì lợi ích cuộc sống.Nếu cô ấy không chọn kết hôn dễ dàng vì đã lớn tuổi mà đưa ra lựa chọn sau khi đã hiểu rõ về một người, thì kết quả có thể đã khác; nếu sau khi kết hôn cô chỉ chọn sinh một đứa con và ở lại quê hương làm việc thì nỗi lo lắng về việc học hành, bầu bạn của con sẽ không như bây giờ… Mọi lựa chọn đều đã tạo nên kết quả hiện tại.
Tôi hy vọng các bạn cùng lớp của tôi sẽ sớm nhìn rõ bản chất của cuộc sống và có thể sống tỉnh táo.
Dù cuộc sống khó khăn nhưng chúng ta phải dậy sớm!