Tôi đã chứng kiến quá nhiều bất hạnh nên chưa bao giờ tôi chán nản.
Đây là điều tác giả đã nói lúc đầu. Là nhân chứng cho những người bất hạnh, anh chưa bao giờ chán nản. Tác giả là kiểu người đã nhìn thấu chân lý cuộc đời mà vẫn yêu đời.
Trên đời chỉ có một loại chủ nghĩa anh hùng, đó là vẫn yêu cuộc sống sau khi chứng kiến bản chất của cuộc sống.---Romain Rolland
Nếu nhìn kỹ thì ai cũng không vui, nhưng nỗi buồn thì không giống nhau.
Là người ngoài cuộc, chúng ta bị khàn giọng trước câu chuyện của người khác, và là người trong cuộc, chúng ta bối rối trong trò chơi của chính mình.
Chúng ta đã khóc, cười, cãi vã, gây rắc rối, hối tiếc, vui mừng, hối hận và đấu tranh, nhưng chúng ta chưa bao giờ chán nản.
Bởi vì chúng ta biết rằng ngày mai sẽ bình minh và mọi thứ sẽ lại bắt đầu. Chúng ta sẽ không bao giờ thiếu cơ hội để bắt đầu lại. Bạn muốn bạn vẫn còn hy vọng.
Tôi từng nghe một câu nói rằng bản lĩnh thực sự là nhìn thấu cuộc đời nhưng vẫn yêu nó.Điều này không có nghĩa là bản chất của cuộc sống là nhàm chán hay thậm chí là đau khổ. Trong những câu chuyện khác, nỗi đau trong cuộc sống thường lấn át niềm vui. Đây cũng là trường hợp theo kinh nghiệm cá nhân của tôi.
Về phần nửa sau của câu, bạn có yêu cuộc sống không?Có hy vọng không?Tôi không biết, ở giai đoạn này, ngày nào tôi cũng tưởng tượng ra vẻ đẹp của giai đoạn tiếp theo, nhưng nó có thực sự đẹp không?Có giống đoạn này không?Không biết thế nào là may mắn, thế nào là xui xẻo?Nó có tiêu chuẩn không?
Nhà thơ có câu thơ rằng: “Sống là hét lên trời. Bởi số phận bất công nên con người phải vội vã hét lên, dù giọng nói cuối cùng cũng biến mất trên mây, vì trong xương cốt cũng có những dòng sông”.