Tôi đã từng thấy một câu chuyện cười trước đây, một đứa trẻ đã giúp ông nội mua nước tương nhưng cuối cùng lại lấy tiền để mua thức ăn trên đường đi. Về đến nhà, anh không thể giải thích được nên ông nội đã kéo anh đến dạy cho anh một bài học. Bố nó xuất hiện và nói một câu khiến mọi người bật cười, đừng đánh con tôi. Nếu anh đánh con tôi lần nữa, tôi sẽ đánh con anh. Vừa nói anh ta vừa định tự đấm vào mặt mình… Tất nhiên, đây chỉ là một trò đùa. Chỉ cần nhìn vào nó và cười.
Và điều tôi muốn nói là, ông tôi là một anh hùng mà tôi ngưỡng mộ
Ông nội là một ông già tốt. Khi còn trẻ, ông là một quân nhân tuấn tú, rất nổi tiếng trong làng.
Khi đó người nước ngoài đến làm ăn họ hỏi ai trong các bạn là người đứng đầu. Mọi người không khỏi nhìn ông nội kiên định. Khi đó mọi thứ trong làng đều không thể tách rời sự có mặt của anh.
Mẹ tôi cũng phàn nàn rất nhiều về ông nội. Đất ở nhà còn chưa xong, sao lại đi làm thuê cho người khác? Quên đi công việc, anh không muốn uống một ngụm nước nhà người khác. Mẹ phàn nàn nhưng mẹ vẫn giúp ông nội đổ đầy ấm nước.
Mẹ tôi lúc đó vẫn còn trẻ. Ngày đó, lời nói của các cô gái trẻ dường như không có sức thuyết phục cho lắm nên đành bỏ qua. Mẹ tôi không còn phàn nàn về ông nữa.
Này này, cậu bé ngoan
Sau này, khi tôi có một cậu con trai nhỏ như tôi, ông nội rất thương tôi. Hehe, tôi đã cảm nhận được vòng tay của ông nội từ khi còn nhỏ. Dù ông nội thường xuyên làm việc đồng áng nhưng tay tôi vẫn nắm tay tôi và cảm giác đó như là nơi ấm áp nhất trên đời. Dường như ông tôi đã dành hết sự dịu dàng của mình trong cuộc đời này cho đứa trẻ to bằng lòng bàn tay tôi này.
Tất nhiên đây chỉ là một trong những ông nội anh hùng
Tôi vẫn nhớ hồi còn nhỏ, ở nhà có rất nhiều cam, quả to và đỏ. Vào thời điểm đó, cam được trồng khắp làng. Lúc đó ông nội tôi đẹp trai lắm. Anh ấy là người duy nhất trong làng chúng tôi dám lấy trụ cột của làng đi mua cam. Lúc đó việc đi ra ngoài tỉnh vô cùng bất tiện. Ông nội tôi không những bán cam mà sau này người khác cũng không chịu cho tiền, ông một mình lấy lại tiền.
Trong ký ức của tôi, mỗi khi sợ hãi, tôi luôn hình dung ra tấm lưng của ông tôi đang vác một cây sào trên vai. Ông nội dường như đang thì thầm: Tiểu Dương, đừng sợ, ông nội đang ở đây. Vâng, ông là người hùng mà tôi tự hào.
Ông ơi, cháu nhớ ông, ông thế nào rồi...