Tình yêu của Cha bề ngoài im lặng nhưng trong lòng luôn hoạch định tương lai cho bạn.
--Dòng chữ
Bố tôi vốn không giỏi ăn nói và cũng không giỏi bày tỏ tình yêu thương với tôi bằng lời nói. Anh luôn âm thầm dùng những hành động thiết thực để tôi cảm nhận được tình yêu anh dành cho mình.
Một mùa đông cách đây ba năm, tôi giận gia đình vì điểm kém và bố mẹ muốn đăng ký cho tôi vào trường luyện thi. Nhưng lúc đó tôi nổi loạn và bướng bỉnh. Tôi nghĩ nó là không cần thiết. Nhưng điều tôi nghĩ nhiều hơn là không nên lãng phí thời gian chơi đùa nên chúng tôi bế tắc.Thế nên tôi cố tình không chịu về nhà sau giờ học, nhưng vì lúc đó nhút nhát nên tôi chỉ dám đi loanh quanh trong nhà chứ không dám đi xa, nhưng lại không nỡ về nhà. Cuối cùng, đó chỉ là để giữ thể diện.
Trời tối rất nhanh vào mùa đông. Một lúc sau, bầu trời đã hoàn toàn tối sầm, xung quanh tối sầm, gió lạnh thổi qua.Vốn là người rụt rè, tôi không khỏi rùng mình và cẩn thận quan sát mọi thứ xung quanh. Tôi đặc biệt chú ý đến bất kỳ chuyển động nhỏ nhất nào, vì sợ bất kỳ nguy hiểm nào.Thực sự lúc này lòng tôi đã rung động. Nhìn ánh đèn sáng rực ở nhà, tôi đã nảy ra ý định về nhà cúi đầu nhận lỗi. Nhưng một mặt, vì khuôn mặt của tôi, mặt khác, tôi thực sự quá sợ hãi nên quyết định về nhà sau năm phút. Tôi nóng lòng muốn có được thời gian.Thời gian trôi qua từng phút, chẳng mấy chốc đã hết năm phút.
Tôi xách cặp đi học và đi về nhà. Vừa đi tôi vừa suy nghĩ phải giải thích thế nào với gia đình. Đột nhiên, một bóng người cao lớn trước mặt cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.Tôi nhìn kỹ hơn và nhận ra đó là bố tôi.Bố tôi nhìn tôi với vẻ mặt khó hiểu và nói với tôi: "Chúng ta về nhà thôi." Tôi tưởng bố sẽ mắng tôi nặng nề, nhưng giọng điệu quá bình tĩnh của ông khiến tôi khó chịu và hụt hẫng.Tôi hỏi lại anh ta: “Anh không muốn biết tôi đã đi đâu à?” Bố tôi trả lời rất nhanh: “Bố biết con. Con nhút nhát, không dám đi xa. Con chỉ quanh quẩn ở gần nhà. Con chỉ ngại ngùng không chịu về nhà nên bố ở đây đợi con”. Tôi không nói nên lời sau khi bị đoán. Cha tôi đã đúng. Anh ấy có thể đợi ở đây vì anh ấy hoàn toàn hiểu tôi và hoàn toàn tin tưởng vào tôi.Bố tôi lại nói: “Về việc đăng ký vào trường luyện thi, cách làm của chúng tôi hơi đột ngột và không phù hợp. Chúng tôi không tôn trọng ý kiến của con nhưng mong con hiểu và tha thứ cho cha”. Lời nói của cha anh rất bình tĩnh.Cha tôi đã chỉ cho tôi các bước nên tôi làm theo các bước đó. Tôi thành thật thừa nhận lỗi lầm của mình với bố và rào cản giữa chúng tôi đã được dỡ bỏ.Đêm hôm đó tôi rất ấn tượng và tôi cảm nhận được bố đã yêu thương tôi một cách thầm lặng qua những hành động.
Sau này, bố tôi và tôi thỉnh thoảng có đề cập đến vấn đề này. Tôi luôn cười và nói đùa: “Lúc đó tôi thật ngu dốt và ngây thơ”. Nhưng bố tôi luôn nói với tôi một cách rất nghiêm túc: “Ông ấy không giỏi diễn đạt nhưng trong lòng thì rất yêu tôi”. Mỗi lần nghe câu này, tôi luôn rất xúc động.
Cha tôi vốn không giỏi ăn nói từ khi tôi còn nhỏ nhưng tôi có thể cảm nhận được những hành động mà ông dành cho tôi. Tình yêu anh dành cho tôi thật mong manh. Bố tôi không bao giờ khoe khoang, ông luôn âm thầm làm, yêu tôi âm thầm và hành động một cách âm thầm.
Tôi hiểu sự tinh tế trong lòng bàn tay dày dặn của bạn, và tôi đã quen với sức nóng dưới vẻ mặt lạnh lùng của bạn. Tôi đã quen với sự nhút nhát của bạn mà bạn không muốn bày tỏ nên tôi không hiểu cảm giác tỉnh dậy sau giấc mơ. Anh chỉ học từ vẻ ngoài của em và dệt nên tình yêu vào những ngày bình thường.